Trang chủ Nhịp sống mớiChuyện cuộc sống Vừa cưới được 3 ngày, nhà chồng đã họp khẩn chia tài sản, lời bố chồng thông báo khiến con dâu không kìm được thốt lên: “Tại sao lại như vậy?”

Vừa cưới được 3 ngày, nhà chồng đã họp khẩn chia tài sản, lời bố chồng thông báo khiến con dâu không kìm được thốt lên: “Tại sao lại như vậy?”

bởi Admin
0 Lượt xem

Tôi vừa về nhà chồng được hai ngày, mọi thứ vẫn còn rất mới mẻ. Từ cách ăn uống, sinh hoạt đến những quy tắc ngầm trong gia đình, tôi đều đang dần làm quen. Nhưng không ngờ, ngày thứ ba lại trở thành một ngày định mệnh, khiến cả gia đình chồng tôi phải họp mặt khẩn cấp.

Buổi sáng hôm đó, bố chồng tôi gọi tất cả mọi người vào phòng khách. Không khí nặng nề đến mức tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng hơi thở. Bố chồng tôi, một người đàn ông nghiêm nghị và có uy quyền, ngồi ở ghế chủ tọa, ánh mắt đầy quyết đoán.

“Hôm nay, tôi sẽ chia tài sản gia đình”, ông tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp căn phòng.

Tôi nhìn sang chồng mình, anh chỉ im lặng, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì. Tôi nghĩ, chắc chắn anh sẽ được chia một phần xứng đáng, vì anh là con trai duy nhất trong nhà. Nhưng mọi chuyện lại không như tôi tưởng tượng.

Khi bố chồng tôi đọc danh sách phân chia, tôi sốc đến mức không thể tin vào tai mình. Chồng tôi không được nhận bất cứ thứ gì. Toàn bộ tài sản, từ nhà cửa, đất đai đến cổ phần trong công ty gia đình, đều được chia cho hai người chị gái của anh. Chồng tôi chỉ được thừa kế 3 chiếc ô tô anh đã mua đứng tên anh.

“Tại sao lại như vậy?” – tôi không kìm được mà hỏi, giọng nói run rẩy.

Ảnh minh họa

Bố chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Con còn hỏi. Con xem chồng con có làm gì cho cái nhà này đâu. Suốt ngày ăn chơi, du lịch khắp nơi, không hề đoái hoài tới công việc kinh doanh của gia đình. Chỉ giỏi xin tiền mẹ để mua xe cộ, bố không thể giao tài sản cho một người không xứng đáng”.

Tôi nhìn sang chồng mình, hy vọng anh sẽ lên tiếng phản bác, nhưng anh vẫn im lặng. Tôi cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt. Tôi hiểu rằng, chồng tôi từ lâu đã không hòa hợp với bố, anh làm gì cũng bị bố chê bai nên anh chán nản, chẳng tha thiết việc kinh doanh của gia đình nữa.

Buổi họp kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Tôi và chồng trở về phòng, không ai nói với ai lời nào.

Đêm đó, tôi không ngủ được. Sáng hôm sau, tôi quyết định nói chuyện với chồng. Tôi bảo anh phải tập làm quen với việc kinh doanh, xin bố vào công ty, làm một công việc nào đó cũng được để lấy kinh nghiệm. Không thể cứ đi chơi và tiêu tiền của bố mẹ được. Tôi sẽ ở bên anh, giúp anh từng bước.

Chồng nhìn tôi, ánh mắt đầy xúc động. Anh ôm chặt lấy tôi và hứa sẽ cho tôi cuộc sống tốt nhất có thể. Tôi không biết liệu rằng tương lai, anh có thành công hay không, nhưng tôi tin là nếu mình ở bên cạnh anh, không rời không bỏ thì anh sẽ không bao giờ phụ lòng mình.

Đọc bài gốc tại đây.

Bài viết liên quan