Vợ chồng tôi không hạnh phúc. Chúng tôi sống với nhau nhưng luôn dằn vặt, cãi vã nhau. Chồng chê bai tôi không biết làm việc nhà, không nấu được bữa cơm ra hồn, không giỏi dọn dẹp nhà cửa… Tôi lại thấy chồng là gã đàn ông vũ phu, không có chí tiến thủ, không giỏi kiếm ra tiền. Bất đồng quan điểm sống khiến chúng tôi gặp khó khăn trong việc thấu hiểu nhau.
Chỉ cần nói chuyện với nhau vài ba câu, tôi đã muốn nổi điên lên với những suy nghĩ cũ rích và tham lam của chồng mình. Anh ấy muốn vợ phải giỏi giang chuyện nhà cửa, vừa phải kiếm tiền giỏi, vừa phải xinh đẹp. Tôi chỉ được 2 vế sau thôi, còn vế đầu thì tôi thua, tôi không biết làm chuyện nhà. Nhưng chồng tôi cũng chẳng phải người tài cán gì. Bao năm qua, anh ấy dậm chân tại chỗ với mức lương chưa bằng 1/5 của tôi.
Trong lúc cãi cọ, không ai nhường ai nên chúng tôi thường trút giận lên đồ đạc trong nhà. Có mấy lần còn lao vào đánh nhau trước mặt con. Con gái tôi năm nay 9 tuổi, bé ngoan ngoãn, học giỏi, tự giác trong mọi việc. Chỉ có điều, đêm nào ngủ, con tôi cũng gặp ác mộng.

Trong giấc ngủ say, con thường la hét, giẫy đạp. Ban đầu tôi còn dỗ dành con, sau thì bực bội vì mất ngủ nên lại đánh con mấy cái vào mông, nạt nộ cho con nằm im. Nhưng chỉ được một lúc thôi, khi ngủ say, con lại tiếp tục khóc trong mơ.
Tôi kể cho mẹ mình nghe và nói ý định sẽ cho con ngủ riêng. Bà gắt lên, bảo tôi nên xem lại vấn đề ở chính mình, đừng đổ lỗi cho con. Tôi cứ nghĩ mãi về câu nói đó của mẹ.
Tối hôm đó, tôi xem được bộ phim giáo dục giới tính nổi tiếng “Sex Education”. Bộ phim đã truyền tải những thông điệp nhân văn, ý nghĩa về giáo dục giới tính và cách dạy con tuổi dậy thì. Nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn chính là mối quan hệ gia đình của ông Michael và vợ. Họ thường xuyên cãi cọ, mâu thuẫn nặng nề. Và trong quá trình chung sống, ông Michael còn bạo lực tinh thần, bạo lực ngôn ngữ khiến vợ ông rơi vào tình trạng trầm cảm. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến cậu con trai Adam đang độ tuổi dậy thì. Adam đã nổi loạn để chống đối bố mình. Việc cậu ấy gây gỗ đánh nhau, trở thành kẻ đáng ghét trong mắt người khác cũng do bố mình gây ra.
Tự nhiên tôi lại nghĩ đến con gái. Tôi xâu chuỗi mọi sự kiện với nhau để rồi nhận ra, những đêm con la hét, khóc lóc trong giấc ngủ đều là những lần vợ chồng tôi cãi nhau. Tôi thật không ngờ, cha mẹ mâu thuẫn lại dẫn đến khủng hoảng tâm lý trầm trọng ở con cái. Tôi cứ nghĩ con còn nhỏ, sẽ không để ý đến chuyện người lớn. Đúng là tôi sai lầm quá rồi.
Nguyên đêm đó, tôi thao thức, không sao ngủ được. Nếu cứ sống mãi như vậy, chắc chắn con gái sẽ càng bị ảnh hưởng tâm lý hơn. Tôi không thể để con chịu khổ sở vì bố mẹ được.
Sáng hôm sau, tôi đã đưa đơn ly hôn, bảo chồng ký vào. Không đồng quan điểm thì dừng lại kịp thời, không làm tổn thương nhau nữa.
Chồng tôi ngỡ ngàng trước sự kiên quyết của vợ. Anh ấy năn nỉ tôi suy nghĩ lại. Nhưng ý tôi đã quyết, tôi nhất định sẽ đem lại cuộc sống hạnh phúc cho con, còn hơn sống trong thấp thỏm lo sợ và khủng hoảng như thế này.
Đọc bài gốc tại đây.