* Chia sẻ của một người mẹ trên trang Sohu về hành trình nuôi dạy con gái sau khi ly hôn.
Tôi từng nghĩ chỉ cần lo cho con đủ đầy về vật chất, con sẽ ổn. Nhưng tôi đã sai.
Khi tôi ly hôn, con gái tôi còn rất nhỏ. Tôi lao vào công việc, mở một cửa hàng nhỏ để kiếm sống, cố gắng bù đắp cho con bằng vật chất, nghĩ rằng thế là đủ để con ổn. Nhưng tôi không nhận ra khoảng trống trong lòng con ngày càng lớn. Con bé dần trở nên im lặng, xa cách tôi, việc học hành cũng trở nên sa sút rồi bỏ học.
Một ngày, tôi hoảng hốt khi thấy con ôm chặt chú chó, cuộn tròn ngủ trong chiếc chuồng trên ban công. Tôi cố kéo con vào nhà, nhưng con bé gào lên: “Đừng chạm vào con! Tất cả là lỗi của mẹ”. Lòng tôi đau nhói, tự hỏi mình đã làm gì sai.
Mọi thứ ngày càng tệ. Con bé tự làm hại bản thân, nhốt mình trong phòng, chỉ chơi với chú chó. Tôi từng đuổi chú chó đi, hy vọng con sẽ khá hơn, nhưng con chỉ hét lên: “Con ghét mẹ!”. Đến khi bác sĩ chẩn đoán con bị trầm cảm nặng, tôi thực sự tuyệt vọng. Nhưng bác sĩ chỉ nhẹ nhàng khuyên với tôi: “Đừng kéo con ra khỏi thế giới của nó, hãy bước vào đó”.
Vậy là tối hôm đó, tôi mang chăn ra ban công, nằm cạnh chuồng chó. Tôi không nói gì về con, chỉ kể cho con nghe về tuổi thơ của mình, về những nỗi cô đơn mà tôi từng trải qua. Một lúc lâu sau, tôi cảm nhận được một bàn tay nhỏ chạm vào mình: “Mẹ có buồn không?” – lần đầu tiên sau hai năm, con hỏi tôi điều đó.
Từ ngày ấy, tôi học cách đồng hành cùng con. Tôi không còn áp đặt, không phán xét, chỉ lắng nghe. Khi con tức giận, tôi không vội sửa sai, chỉ nhẹ nhàng nói: “Mẹ thấy con đang buồn, con muốn kể cho mẹ nghe không?”. Tôi học cách đặt ranh giới một cách yêu thương, không quá nuông chiều, cũng không quá cứng rắn. Tôi học cách giúp con nhận diện cảm xúc thay vì trấn áp nó. Rồi một ngày mưa, khi tôi che áo cho cả con và chú chó nhỏ, con bé khẽ hỏi: “Mẹ có lạnh không?”. Câu nói này khiến tôi bật khóc. Đó là lần đầu tiên sau bao tổn thương, con quan tâm đến tôi.

Người mẹ bất khóc vì lần đầu tiên nhận được lời quan tâm từ con gái. (Ảnh minh họa)
Hơn ba tháng sau, con trở lại trường, vết sẹo trên tay mờ dần. Trong vở bài tập, con viết: “Đêm mẹ chen vào chuồng chó với con, con tin mẹ không bỏ rơi con…”. Hành trình chữa lành vẫn còn dài, nhưng tôi biết chúng tôi đang đi đúng hướng. Và tôi tin rằng, với tình yêu và sự kiên nhẫn, mọi vết thương đều có thể lành lại – từng chút một.

Cha mẹ hãy giúp và hướng dẫn con quản lý cảm xúc.
Đọc bài gốc tại đây.